TƯ BIỂN (KỲ 19): ĐỒI CHÈ CẦU ĐẤT
⸻
Chiều xuống rất chậm trên Xóm Rớ.
Tư Biển đưa Thư và cô con gái nhỏ từ Giáo khu Bùi Chu về nhà. Hai mẹ con vừa từ quê ngoại trở lại, còn An vẫn ở Buôn Ma Thuột vì đang vào vụ chăm sóc cà phê.
Ba Nhàn đã chuẩn bị sẵn bữa cơm.
Lam từ trong bếp bước ra, tay cầm ấm trà còn nghi ngút khói.
Thư vừa nhấp một ngụm đã mỉm cười.
– Trà gì mà thơm quá chị?
Lam nhìn màu nước vàng trong chiếc chén nhỏ.
– Trà quê em. Cầu Đất.
⸻
Cái tên ấy làm cả căn nhà như chậm lại.
Tư Biển ngồi ngoài hiên nhìn biển.
Trong làn hương trà thoang thoảng, anh nhớ lần đầu theo Lam về quê.
Đó là một buổi sáng đầy sương.
Xe vừa qua Trại Mát, những đồi chè đã hiện ra nối tiếp nhau như những con sóng xanh đứng yên giữa cao nguyên.
Nếu biển chuyển động bằng gió thì đồi chè chuyển động bằng mây.
⸻
Lam sinh ra ở Đồi Chè Cầu Đất.
Tuổi thơ cô bắt đầu từ tiếng gọi của cha lúc trời còn chưa sáng.
Người làm chè không đợi mặt trời.
Họ đi giữa màn sương lạnh, lặng lẽ lựa từng búp non.
Một tôm, hai lá.
Không nhiều hơn.
Không ít hơn.
Bởi chỉ những búp chè đúng độ mới giữ được hương thơm và vị ngọt còn đọng lại nơi cổ họng.
⸻
Ông nội của Lam thường nói:
– Cây chè dạy con người biết chờ đợi.
Muốn có một ấm trà ngon phải mất nhiều tháng chăm sóc.
Muốn có một mẻ trà ngon lại phải qua biết bao công đoạn: làm héo, vò, sao, sấy và bảo quản.
Nhanh quá thì trà mất hương.
Chậm quá thì trà mất vị.
Làm chè cũng giống làm người.
Không được nóng nảy.
⸻
Có lẽ vì vậy mà Lam luôn nhẹ nhàng.
Ít nói.
Nhưng việc gì cũng làm đến nơi đến chốn.
Những người quen cô đều nhận xét:
Ở cạnh Lam giống như uống một chén trà nóng.
Ban đầu thấy thanh.
Ở lâu mới thấy ngọt.
⸻
Thư lặng im nghe kể.
Cô chợt nhớ đến Buôn Ma Thuột, nơi mình đang sống.
Nhà An đã ba đời trồng cà phê.
Mỗi mùa quả chín, cả triền đồi đỏ rực.
Người ta hái từng chùm cà phê, phơi dưới nắng cao nguyên rồi rang lên thành thứ hương thơm đánh thức cả một thành phố mỗi buổi sáng.
Thư nhìn Lam rồi cười:
– Nhà chị giữ hương trà.
– Nhà em giữ hương cà phê.
Lam rót thêm trà.
– Còn nhà má giữ hương biển.
⸻
Ba Nhàn mang ra đĩa cá nướng vừa mới gỡ khỏi bếp than.
Gió từ Xóm Rớ thổi vào mang theo vị mặn.
Hương trà Cầu Đất quyện với mùi cá nướng và tiếng sóng ngoài xa.
Tư Biển nhìn ba người phụ nữ trong nhà.
Một người từ Phú Yên đi lên Tây Nguyên học y rồi lập nghiệp nơi xứ cà phê.
Một người từ Đồi Chè Cầu Đất về làm dâu xóm biển.
Một người cả đời chưa từng đi xa, vẫn ngồi đó đợi con về như ngọn đèn không bao giờ tắt.
Anh chợt hiểu rằng quê hương không chỉ là nơi mình sinh ra.
Quê hương còn là mùi hương mình mang theo suốt cuộc đời.
Có người mang theo vị mặn của biển.
Có người mang theo hương trà.
Có người mang theo mùi cà phê mới rang.
Và tất cả, cuối cùng, đều trở thành mùi của một mái nhà.