TƯ BIỂN (KỲ 17): THƯ
⸻
Con đường dẫn vào giáo khu Bùi Chu vẫn rợp bóng những hàng sao già.
Sáng chủ nhật, người dân đi lễ đã thưa dần.
Tiếng chuông nhà thờ ngân dài trong gió biển, hòa với tiếng trẻ con nô đùa ngoài sân.
Tư Biển dựng xe bên gốc cây, định tìm ông Nhơn để hỏi vài việc liên quan đến buổi sinh hoạt thiện nguyện của giáo khu.
Vừa bước vào sân, anh chợt nghe một giọng nói phía sau.
“Anh Tư Biển?”
Anh quay lại.
Người phụ nữ đứng trước mặt mỉm cười.
“Thư?”
⸻
Thời gian trôi qua hơn ba mươi năm.
Nhưng nụ cười ấy vẫn vậy.
Nhẹ nhàng như cô nữ sinh năm nào vẫn ôm tập bước vào lớp học ca chiều.
Thư nhỏ hơn Tư Biển một tuổi.
Ngày ấy, Tư Biển học ca sáng, còn Thư học ca chiều.
Hai người gần như không có dịp trò chuyện.
Chỉ có một chiếc ngăn bàn gỗ âm thầm nối hai thế giới.
⸻
Có hôm, Tư Biển để lại một bài toán vui.
Có hôm là một câu thơ chép vội.
Có hôm chỉ là một mảnh giấy nhỏ.
“Hôm nay trời nhiều gió. Chiều nhớ về sớm.”
Thư luôn cẩn thận gấp lại rồi cất vào tập.
Thằng Hinh từng nhìn thấy, cười hỏi:
“Lại viết cho cô em ca chiều hả?”
Tư Biển cũng cười.
“Động viên con bé học thôi.”
Trong lòng anh, Thư giống như một cô em gái hiền lành hơn là một mối tình tuổi học trò.
Bởi những rung động thật sự của tuổi mười bảy, anh đã dành cho Hà – cô nữ sinh lớp Văn với đôi mắt biết cười dưới bóng phượng Trường chuyên Lương Văn Chánh.
⸻
Cuối năm ấy, Tư Biển tốt nghiệp.
Ngày rời trường, anh để lại trong ngăn bàn một mảnh giấy cuối cùng.
“Chúc em có một năm lớp mười hai thật đẹp.”
Không ký tên.
Không hẹn gặp.
⸻
Một năm sau, Thư đậu Đại học Y Tây Nguyên.
Cô gái Tuy Hòa mang theo chiếc vali nhỏ lên Buôn Ma Thuột.
Trong hành lý chỉ có vài bộ quần áo, ít sách vở và một phong bì đựng những lá thư học trò đã ngả màu.
Những năm tháng đại học đưa Thư đến với nghề y.
Cũng trên vùng đất cao nguyên ấy, chị gặp An, một chàng trai Công giáo hiền lành, lớn lên giữa những đồi cà phê.
Hai người yêu nhau rồi nên vợ nên chồng.
Sau khi lập gia đình, Thư tìm hiểu giáo lý, cùng chồng sống đời sống đức tin và trở thành một thành viên của giáo xứ nơi mình công tác.
Rồi chị sinh một cô con gái.
Đặt tên là Mai.
⸻
“Mai!”
Thư khẽ gọi.
Một cô gái mặc váy xanh bước đến.
Gương mặt sáng và đôi mắt trong veo mang nhiều nét của mẹ ngày trẻ.
Mai lễ phép cúi đầu.
“Con chào bác.”
Tư Biển mỉm cười.
“Chào con.”
Thư nhìn con gái với ánh mắt đầy tự hào.
“Nó vừa đậu Đại học Ngoại thương Thành phố Hồ Chí Minh.”
“Giỏi quá.”
Mai ngượng ngùng.
“Dạ, con còn phải học nhiều lắm.”
⸻
Thư kể, lần này đưa con về Tuy Hòa để thăm ông bà ngoại.
Nhân dịp Mai chuẩn bị bước vào giảng đường đại học, hai mẹ con ghé nhà thờ Bùi Chu dâng lời cảm tạ.
Sau thánh lễ, chị bất ngờ gặp lại Tư Biển.
Có lẽ đó chỉ là một sự tình cờ rất nhỏ.
⸻
Đúng lúc ấy, Minh từ phía cổng đi vào.
Cậu vừa gửi xe xong, lễ phép chào:
“Con chào cô.”
Thư mỉm cười.
“Đây là Minh hả anh?”
Tư Biển gật đầu.
“Còn đây là Mai, con gái cô Thư.”
Hai người trẻ chỉ khẽ gật đầu.
“Chào bạn.”
“Chào bạn.”
Một lời chào rất bình thường.
Rồi mỗi người lại đứng về phía cha mẹ mình.
⸻
Thư nhìn sang Tư Biển.
“Anh còn nhớ cái ngăn bàn ngày xưa không?”
Tư Biển cười.
“Làm sao quên được.”
“Em vẫn còn giữ vài lá thư.”
“Anh thì không giữ.”
“Vậy mất rồi sao?”
Tư Biển lắc đầu.
“Không. Chỉ là anh giữ trong ký ức.”
Hai người cùng cười.
Không có sự ngượng ngùng.
Không có tiếc nuối.
Chỉ có sự bình yên của những người đã đi qua gần nửa đời người.
⸻
Tiếng chuông nhà thờ lại ngân lên.
Mai bước theo mẹ về phía cổng.
Minh cũng lặng lẽ đi cạnh cha trên con đường rợp bóng cây.
Nắng đầu hè trải vàng trên sân gạch.
Một cánh phượng đỏ theo gió đáp xuống gần chiếc ghế đá cũ.
Không ai nhặt.
Nó nằm đó, lặng lẽ như những lá thư năm nào từng nằm trong chiếc ngăn bàn giữa hai ca học.
Có những điều không trở thành tình yêu.
Nhưng vẫn đủ đẹp để theo con người suốt cả cuộc đời.
⸻