TƯ BIỂN (KỲ 13): THẰNG HINH
⸻
Có những người bạn, cả tuổi trẻ chỉ đi chung một đoạn đường rất ngắn.
Nhưng mỗi khi nhớ lại, ta vẫn thấy họ đứng nguyên ở đó, dưới tán phượng đỏ, với chiếc cặp bạc màu và nụ cười chẳng bao giờ cũ.
Thằng Hinh là một người như vậy.
⸻
Mùa hè năm 2026.
Minh đang ngồi trước màn hình máy tính, gõ những dòng lệnh Python đầu tiên.
Tư Biển đứng phía sau, nhìn những ký tự chạy đều đều rồi bất giác bật cười.
– Hồi ba bằng tuổi con, muốn chạy một chương trình còn phải khởi động bằng đĩa mềm.
Minh ngẩng lên.
– Ba biết lập trình hả?
– Biết chút chút. Nhưng người giỏi nhất không phải ba.
– Vậy là ai?
Tư Biển nhìn ra phía biển.
– Một thằng bạn tên Hinh.
⸻
Đầu những năm 1990.
Phòng máy của Trung tâm Tin học Trường Cao đẳng Sư phạm Tuy Hòa chỉ có vài chiếc máy tính màn hình xanh.
Không chuột.
Không internet.
Không hình nền.
Chỉ có những dòng chữ trắng nhấp nháy trên nền xanh của Turbo Pascal.
Hai thằng học trò lớp chuyên Toán đạp xe hơn chục cây số giữa trưa nắng để được ngồi trước cái màn hình ấy.
Một đứa là Tư Biển.
Một đứa là Hinh.
⸻
Hinh gầy, cao, ít nói.
Cái đầu lúc nào cũng như đang nghĩ một bài toán chưa giải xong.
Thầy giáo vừa ghi đề lên bảng.
Tư Biển còn đang đọc.
Hinh đã cúi xuống viết.
Năm lớp 10, trong kỳ thi chọn học sinh giỏi của trường, Hinh đoạt giải nhất.
Tư Biển đứng ngay phía sau với giải nhì.
Hôm ấy, cả trường chuyên Lương Văn Chánh vui như có hội.
Ở Xóm Rớ, bà Ba Nhàn vẫn cười suốt buổi chợ.
Ai hỏi cũng khoe:
– Con tui được giải nhì.
Chẳng ai biết thằng giải nhất là ai.
Tư Biển cũng chẳng bận tâm.
Chiều đó, hai đứa vẫn đạp xe về, vừa đi vừa tranh luận xem thuật toán nào nhanh hơn.
⸻
Có những cuộc cạnh tranh đẹp nhất đời người.
Không phải để hơn thua.
Mà để cùng nhau tiến về phía trước.
Nếu Hinh giải được bài khó trong mười phút, Tư Biển sẽ cố làm trong mười hai phút.
Nếu Tư Biển nghĩ ra một cách lập trình ngắn hơn, Hinh sẽ về nhà ngồi thêm cả tối.
Không ai giấu bài.
Không ai sợ người kia giỏi hơn mình.
⸻
Những trưa nắng tháng sáu.
Con đường từ trường lên Trung tâm Tin học như dài vô tận.
Hai chiếc xe đạp cà tàng lăn trên mặt đường nóng rực.
Mồ hôi chảy xuống lưng áo.
Đến nơi, cả hai chỉ gọi chung một ly nước đá chanh.
Tiết kiệm từng đồng để dành tiền photo tài liệu Pascal.
Màn hình xanh hiện lên.
Program Hello;
Begin
Writeln('Xin chao!');
End.
Cả hai nhìn dòng chữ hiện ra mà vui như vừa khám phá một điều kỳ diệu.
⸻
Ngày ấy, chẳng ai nghĩ sau này máy tính sẽ nhỏ hơn cuốn vở.
Cũng chẳng ai nghĩ điện thoại lại mạnh hơn cả căn phòng máy năm xưa.
Nhưng có một thứ vẫn không thay đổi.
Đó là cảm giác háo hức khi giải được một bài toán khó.
⸻
Minh chăm chú nghe.
– Rồi chú Hinh giờ ở đâu hả ba?
Tư Biển cười.
– Ba cũng lâu rồi không gặp.
Biển rộng lắm.
Đời người cũng rộng lắm.
Có người đi cùng mình cả đời.
Có người chỉ đi chung ba năm phổ thông.
Nhưng những gì họ để lại thì theo mình mãi.
⸻
Chiều xuống.
Minh mở lại đoạn chương trình vừa viết.
Có một lỗi nhỏ.
Cậu loay hoay mãi chưa sửa được.
Tư Biển không chỉ ngay.
Anh kéo ghế ngồi cạnh, mỉm cười:
– Hồi xưa, mỗi lần ba bí, thằng Hinh chỉ nói đúng một câu.
– Câu gì vậy ba?
– “Đừng nhìn vào chỗ sai. Hãy nghĩ xem máy tính đang hiểu điều mình viết như thế nào.”
Minh im lặng vài phút.
Rồi bất ngờ reo lên.
– Con thấy rồi!
Tư Biển bật cười.
Ngoài hiên, gió biển từ Xóm Rớ thổi vào mang theo vị mặn quen thuộc.
Ở đâu đó trong ký ức, vẫn còn hai cậu học trò đạp xe dưới nắng, trên giá xe là tập giấy in lỗ hai bên, trong đầu đầy những bài toán và những giấc mơ rất lớn.
Và giữa màu xanh đơn điệu của màn hình Turbo Pascal năm ấy, một tình bạn lặng lẽ đã trở thành một phần không thể thiếu của tuổi trẻ.